HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN - DIỆU ÂM HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN - DIỆU ÂM Dịch Giả: Diệu Âm
NXB: Hồng Đức
Số Trang: 275 Trang
Hình Thức: Bìa Mềm
Khổ: 14,5x20,5cm
Năm XB: 2017
Độ Dày: 1,5cm
HTHH Sách hồi ký 30.000 đ Số lượng: 1000020 Quyển
  • HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN - DIỆU ÂM

  •  587 Lượt xem
  • Mã sản phẩm: HTHH
  • Giá bán: 30.000 đ

  • Dịch Giả: Diệu Âm
    NXB: Hồng Đức
    Số Trang: 275 Trang
    Hình Thức: Bìa Mềm
    Khổ: 14,5x20,5cm
    Năm XB: 2017
    Độ Dày: 1,5cm


Số lượng
LÃO HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN NÓI:

“Chăm chỉ niệm Phật, thành Phật là thật, còn lại đều là giả”.
Bốn ngày trước khi Lão Hòa Thượng Hải Hiền vãng sanh, Lão Hòa Thượng lớn tiếng nói với họ: “phải niệm Phật đó, còn lại đều là giả!”

Sau đó Lão Hòa Thượng lại một lần nữa không ngại phiền mà nói chi tiết bản thân niệm Phật như thế nào: “ba giờ sáng hằng ngày tôi thức dậy lạy Phật, có lúc thì một giờ đã thức dậy niệm Phật, niệm 20 phút trước tượng Phật, sau đó nhiễu Phật, tiếp theo lại ngồi xuống niệm, có khi niệm lên tiếng, có khi không lên tiếng, thời gian nhiều hơn là niệm thầm, Phật lúc nào cũng ở trong tâm.”

Lão Hòa Thượng tiếp tục dặn dò họ: “bất cứ lúc nào cũng không được thêm phiền phức cho người khác! Bình thường họ bới cơm cho tôi, nhiều cũng được, ít cũng được, tôi không hề nói gì, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nếu không người khác phải chạy tới chạy lui, tôi không muốn làm phiền người khác”.


 
hòa thượng hải hiền


BIỂU PHÁP CỦA HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN:

“Ngài đã nhìn thấy A Di Đà Phật, Phật đã nói gì với Ngài rồi?”
“Lão Phật Gia không cho tôi đi, kêu tôi biểu pháp!”

Những gì lão Hòa thượng Hải Hiền nói, A Di Đà Phật không đưa Ngài đi, kêu Ngài biểu pháp, chính là để Ngài hoằng dương Tịnh độ. Ngài dùng cái gì hoằng dương? Không phải dùng ngôn giáo, Ngài dùng thân giáo, làm cho mọi người xem. Người biết nhìn sau khi xem sẽ hiểu rõ, người không biết thì nhìn thấy bước đường cuối cùng của Ngài mới hoảng nhiên đại ngộ, mới hiểu được trong sinh hoạt ngày thường của lão Hòa thượng, một cử chỉ, một hành động của lão Hòa thượng đều ẩn chứa huyền cơ, vô thượng vi diệu pháp trong việc mặc áo ăn cơm, trong tất cả động tác, giống như Pháp sư Ấn Hàm nói: “Nhất ngôn nhất hành của sư phụ đều đang biểu pháp”.

Trong một năm trước khi lão Hòa thượng Hải Hiền vãng sanh, phàm là những tự viện Ngài xây dựng hoặc tự viện các đệ tử trụ trì, Ngài đều phải đến ở một thời gian. Bất luận Ngài đến tự viện hoặc đạo tràng niệm Phật nào, đều vì người diễn nói và biểu pháp trong vô hình tướng. Khi mọi người biết Ngài cả đời ăn chay niệm Phật, đến bây giờ đã hơn trăm tuổi rồi, còn có thể chẻ củi, cuốc đất, nhổ cỏ, xỏ kim để may vá, không ai không tấm tắc khen ngợi, không ít người vì vậy mà bước vào cửa Phật, sanh khởi tâm thiện ăn chay niệm Phật và tinh tấn niệm Phật. Nhất định không được cho rằng Ngài chỉ có một câu Phật hiệu, ngoài ra thì Ngài không biết gì cả. Chúng ta có tâm lượng của Ngài không? Có lão thật như Ngài vậy không? Ngài khiêm tốn biết bao, cung kính đối với mọi người. Trong cuộc sống, cả đời sống trong thanh khổ, lấy khổ làm thầy, nghiêm trì giới luật, cùng trụ với Ngài, cũng phải trì giới, chịu khổ mới được.

Hằng ngày từ sáng đến tối Ngài lao động ở đồng ruộng, đạo tràng của Ngài chính là miếu nhỏ ở nông thôn, không có nhang đèn, cũng không có Phật sự và pháp hội, Ngài sinh sống nhờ gì? Nhờ nông canh. Cả đời Ngài khai hoang ruộng đất hơn trăm mẫu, trồng lương thực, trồng rau cải, trồng trái cây, thu hoạch của Ngài ngoài việc duy trì cuộc sống của mọi người trong tự viện, còn lại đem đi cứu tế những người nghèo khổ, hàng ngàn hàng vạn người đã nhận được sự cúng dường của Ngài. Việc làm này Ngài đã làm 92 năm rồi, Ngài là thật làm, vả lại mỗi ngày đều làm rất hoan hỷ. Lão Hòa thượng hoan hỷ bố thí. Tiền người khác cúng dường cho Ngài, Ngài đều dùng để ấn tống kinh, phóng sanh, dùng để giúp đỡ người khác xây dựng đạo tràng.


 
hòa thượng hải hiền 1


Pháp sư Tịnh Không nói: “Tâm địa của Ngài thanh tịnh, trong tâm chỉ có một câu Phật hiệu. Nhìn tất cả mọi người đều là người tốt, nhìn tất cả việc đều là việc tốt, Ngài không có phân biệt, Ngài không có chấp trước. Không những không có phân biệt chấp trước, tôi tin sau tuổi trung niên của Ngài, cũng chính là sau 40 tuổi, lục căn của Ngài tiếp xúc cảnh giới lục trần, đã làm được không khởi tâm động niệm. Không khởi tâm không động niệm chính là đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh, đây là điều không phải ai cũng có thể làm được.”  “Tu hành chi nhân, ứng vào trụ xứ không nhàn, xá chư loạn, kế tâm thực lý, tưởng niệm nhất Phật, chuyên xưng danh tự, tùy Phật phương sở, đoan thân chánh hướng, năng vu nhất Phật niệm niệm tương tục nhi bất giải đãi, vi nhất niệm trung tức năng đắc kiến thập phương chư Phật, hoạch đại biện tài dã.”

Tức là nói, người tu hành phải chọn nơi tu hành thanh tịnh ít người, đạo tràng xây dựng phải thật đơn giản, giản dị, dễ dàng tu tâm dưỡng đạo; vọng tưởng, tạp niệm phải buông xả; phải để tâm ở trong chân lý, chân lý này chính là A Di Đà Phật; tưởng niệm A Di Đà Phật; chuyên xưng danh hiệu A Di Đà Phật, bởi vì A Di Đà Phật ở hướng tây của chúng ta, vì vậy chúng ta phải ngồi đông hướng tây, luôn luôn hướng về tây; một câu Phật hiệu niệm đến cùng; trong một niệm lập tức có thể nhìn thấy mười phương chư Phật, bởi vì mười phương chư Phật đều tán thán câu danh hiệu này, mười phương chư Phật đều khuyên chúng ta niệm câu danh hiệu này.

Những câu nói trên đây là nói nhất hạnh tam muội mà Bồ Tát Văn Thù tu. Những câu nói này lão Hòa thượng Hải Hiền làm được rồi, Ngài hoàn toàn tương ứng với những câu nói này. Ngài biết trước ngày giờ, không sanh bệnh, một ngày trước khi vãng sanh vẫn còn làm ruộng – Ngài đi được an tường tự tại, công phu của Ngài cũng chính là một câu “Nam Mô A Di Đà Phật”. Thị hiện cuối cùng của Ngài là chứng chuyển cho người học Tịnh tông, chứng minh câu Phật hiệu này hữu hiệu, câu Phật hiệu này có thể giúp chúng ta liễu sanh tử, xuất tam giới, vãng sanh đến Thế giới Cực Lạc làm Phật. Bồ Tát thị hiện, để chúng ta thật sự tin tưởng Tịnh độ. Ở thời đại này, nếu như chúng ta thật sự học tập lão Hòa thượng, không có ai không vãng sanh, không có ai không thành Phật. Công đức biểu pháp vô lượng vô biên. “Lão Phật Gia” không đưa Ngài đến Thế giới Cực Lạc, kêu Ngài ở lại thế gian này biểu pháp, làm tấm gương cho mọi người xem, là dùng thân giáo không phải dạy Ngài dùng ngôn giáo. Khi Ngài còn tại thế ảnh hưởng không lớn lắm, bởi vì Ngài ở nông thôn, phạm vi hoạt động cả đời của Ngài chính là một vài huyện và vài ngôi miếu nhỏ đó, chỉ có lần nặn kim thân cho Pháp sư Hải Khánh, Ngài mới đến Quảng Châu một lần, đây là một lần duy nhất Ngài đi xa như vậy. Sau khi vãng sanh Ngài nổi tiếng rồi, câu chuyện của Ngài có thể giáo hóa vô lượng vô biên chúng sanh.


 
hòa thượng hải hiền 2


Lão Hòa thượng Hải Hiền thường nói: “Chăm chỉ niệm Phật, thành Phật là thật, còn lại đều là giả.” Đây là một câu nói tuyệt vời nhất của lão Hòa thượng. Câu nói này nên khắc sâu trong tâm, giờ giờ khắc khắc không được quên. Niệm Phật vãng sanh làm Phật là thật, còn lại toàn bộ đều là giả. Cái giả, thì phải buông bỏ hết; cái thật, một ngày cũng không thể bỏ đi. Hành trì cả đời này của Ngài, là tấm gương của người niệm Phật, là tấm gương của một người cầu sanh Tây phương, cũng chính là tấm gương chân chính viên mãn đầy đủ tín nguyện hạnh, Ngài lấy đó để cổ vũ mọi người, hy vọng mọi người đều có thể thành tựu. Chúng ta trong thời đại này, tu Tịnh độ làm sao mới có thể thành tựu? Lão Hòa thượng Hải Hiền đến thế gian này, là vì chúng ta làm thị hiện, chúng ta phải nhận thức. Chân chính học Phật, lão Hòa thượng Hải Hiền là tấm gương tốt nhất. Tịnh tông tu học như thế nào? Nhìn thì biết rồi: Ngài chính là một câu Phật hiệu.

A Di Đà Phật dạy Ngài ở thế gian biểu pháp, Ngài đã làm viên mãn rồi, mới rước Ngài đi. Biểu pháp cuối cùng của Ngài chính là “Nếu muốn Phật Pháp hưng, duy chỉ có Tăng khen Tăng”, bốn ngày sau khi biểu pháp xong, lão Hòa thượng vãng sanh rồi. Lão Hòa thượng Truyền Giới – sư phụ của Hòa thượng Hải Hiền – sau khi thế độ cho Ngài xong, nói với Ngài một câu: “‘Nam Mô A Di Đà Phật’, phải luôn niệm như vậy.” Sau đó lại bổ sung một câu: “Hiểu rõ rồi thì không được nói lung tung, không được khua tay múa chân.” Câu “hiểu rõ rồi” này của lão Hòa thượng Truyền Giới là có ý gì? Là chỉ khai ngộ. Khai ngộ rồi thì cái gì cũng biết, nhưng mà không được nói. Hòa thượng Hải hiền nghe lời, Ngài thật làm, thật sự có trí tuệ, thật sự có thần thông, mà lại không để lộ chút gì, vết tích cũng không có.

Nếu như một người tâm địa thanh tịnh, một vọng niệm cũng không sanh, thì đối mặt với cảnh giới bên ngoài cái gì cũng hiểu rõ, không những hiểu rõ cảnh giới trước mắt, đối với cảnh giới của quá khứ và vị lai thảy đều hiểu rõ, đây chính là cái gọi là thần thông hiện tiền. Thần thông là dựa vào phương pháp tu thiền định mà được tác dụng là vô ngại tự tại, siêu vượt nhân gian. Lão Hòa thượng có trí tuệ, có người nói Ngài có thần thông, nhưng lão Hòa thượng một chút cũng không tiết lộ. Pháp sư Ấn Chí nói, lão Hòa thượng không cho rằng mình có thần thông.

Rốt cuộc lão Hòa thượng có thần thông hay không? Cho dù thần thông của Ngài hiện ra, mọi người cũng không biết. Nếu có người hỏi Ngài, Ngài không thừa nhận! Đây là gọi lão thật, hà tất phải cho người khác biết? Đến khi mọi người đều biết, Ngài đã vãng sanh Thế giới Cực Lạc rồi. Sau khi lão Hòa thượng vãng sanh, Pháp sư Ấn Chí đã nghĩ lại những việc của sư phụ khiến cho bản thân không thấu suốt.


 
hòa thượng hải hiền 3


Pháp sư Ấn Chí xuất gia không lâu, lúc đó phía trước tự viện vẫn là một vườn cải, bây giờ vườn cải đó đã trồng một hàng hoa tươi. Cải trong vườn trồng được rất tốt, nhưng mà bởi vì nhiều ngày không có mưa, cộng thêm nhiệt độ cao trong nhiều ngày liền, lá cải bị nắng chiếu đến khô héo. Những người trong thôn phơi lúa mì ở trước cửa tự viện nói là trên tivi dự báo, vài ngày gần đây sẽ không có mưa. Buổi chiều ngày hôm đó, đột nhiên lão Hòa thượng kêu pháp sư Ấn Chí, Ấn Vinh cùng nhau đào cái cống thoát nước ở vườn rau.

Pháp sư Ấn Chí nói: “Sư phụ, trời còn hạn lâu, sắp hạn chết rồi, đào cái gì thoát nước vậy?”

Lão Hòa thượng chỉ trả lời nhẹ nhàng, đơn giản: “Con đào đi.”

Pháp sư Ấn Vinh cũng không hiểu, trong lòng nghĩ: Trời nóng như vậy, lại hạn không có mưa, còn đào cống thoát nước gì chứ?

Pháp sư Ấn Chí không biết làm sao mà nói: “Sư phụ kêu đào, vậy thì đào đi.” Tuy rằng pháp sư Ấn Chí cảm thấy rất miễn cưỡng, nhưng mà không muốn làm cho lão Hòa thượng giận, nên cũng làm theo. Vậy là mọi người đều cầm lấy cái xẻng bắt đầu đào. Những người nông dân bên cạnh nhìn thấy còn cười pháp sư Ấn Vinh quá ngốc, lại đi nghe lời nói nhảm của lão Hòa thượng. Không ngờ chiều ngày thứ nhất đào xong cái cống thoát nước, chiều ngày thứ hai thì mưa như trút nước, liên tục mưa mấy tiếng đồng hồ. May mà đã làm việc phòng bị xong, vườn rau và tự viện mới không bị tích nước.

Trời đang hạn hán, nhất định để mọi người đào cống thoát nước, kết quả ngày thứ hai thật sự đã mưa xuống. Pháp sư Ấn Chí bội phục lão Hòa thượng tận đáy lòng! Ngài cảm thấy lão Hòa thượng thật sự rất tài ba, kinh nghiệm phong phú, bất kể làm việc gì cũng rất là tinh thông. Lần này pháp sư Ấn Chí là thực lòng tin phục, không còn giống như những lần trước nữa. Pháp sư Ấn Vinh đối việc này vẫn còn chút không thấu, nhưng trong lòng cũng đã tăng thêm bội phục đối với lão Hòa thượng.

Mùa hè năm 2012, có vài người lạ đến chùa Viên Minh, họ hy vọng có thể ở đây trọ lại tự viện (tức là ngủ qua đêm). Lúc đó lão Hòa thượng Hải Hiền cũng ở chùa Viên Minh. Những vị đó nghe nói trong tự viện có vị cao Tăng hơn trăm tuổi, đều muốn đi bái kiến. Lúc này lão Hòa thượng đang nằm trên giường nghỉ ngơi, nhìn thấy có khách đến Ngài cũng không ngồi dậy. Nếu như thường ngày, lão Hòa thượng nhất định rất hoan hỷ mà ngồi dậy chào hỏi khách, không ngờ lần này thái độ của Ngài rất lạnh nhạt. Ngài nằm ở đó không động đậy, miệng nói chuyện từ tốn: “Tuổi tác tôi đã lớn rồi, tự viện này chỉ có một người là Ấn Vinh, mà còn là nữ chúng, cho nên chỗ này của chúng tôi không hiếu khách, không thể qua đêm.”

Việc làm của lão Hòa thượng làm cho Pháp sư Ấn Vinh vô cùng kinh ngạc, Ngài thật sự không hiểu vì sao hôm nay lão Hòa thượng lại có thái độ khác thường như vậy. Sau đó vị cư sĩ biết rõ tình hình nói với pháp sư Ấn Vinh, những người đó là người truyền bá tà giáo.


 
hòa thượng hải hiền 4


Ngoài chùa Viên Minh có miếng đất trống, ở đó trồng một ít rau cải và hoa màu, có khi có người đi đường không cẩn thận giẫm lên mầm cải. Pháp sư Ấn Vinh muốn lấp lại con đường đó, đúng lúc bên cạnh đó có hai trục lăn lúa để không, nên Ngài qua đó đẩy nó. Nhưng trục lăn lúa quá nặng, làm chân Ngài cũng trượt mấy lần, trục lăn lúa vẫn bất động. Sau khi lão Hòa thượng Hải Hiền nhìn thấy, đi qua đó, chỉ thấy Ngài khom lưng xuống, vừa ra sức thì đã dịch chuyển được trục lăn lúa đến bên đường. Sư phụ làm sao có được sức lực lớn như vậy? Tất cả những cử động của lão Hòa thượng đều làm Ngài thấy khó hiểu, pháp sư Ấn Vinh thật sự không biết phải làm sao cho đúng. Ngài và Pháp sư Ấn Chí như nhau, thật sự không cho rằng lão Hòa thượng có thần thông, Ngài chỉ cảm thấy lão Hòa thượng có kinh nghiệm phong phú, trong lòng vô cùng bội phục.

Còn có một lần, lão Hòa thượng lại có thể giúp đỡ cư sĩ Hoàng tránh khỏi tai họa lao tù. Cư sĩ Hoàng hộ trì pháp sư Ấn Sanh nhiều năm. Một ngày của 20 năm trước, cư sĩ Hoàng đến chùa Lai Phật thăm lão Hòa thượng Hải Hiền, lão Hòa thượng giữ cư sĩ Hoàng ở tự viện một đêm, nhưng cư sĩ Hoàng từ chối, nói không thể ở, cư sĩ Hoàng phải về nhà gấp để đưa cháu đi lính. Lão Hòa thượng nói: “Nó cũng đâu phải là con nít trong nhà, lại không mất được, cậu cứ đòi đưa nó đi làm gì?” Lão Hòa thượng bất luận thế nào cũng ngăn cản không để cư sĩ Hoàng đi, đây là lần duy nhất trong đời người lão Hòa thượng ngăn cản người khác.

Thì ra huyện Đồng Bách xuất hiện một án giết người, hung thủ có quen biết với cư sĩ Hoàng, hôm đó chạy đến nhà của cư sĩ Hoàng trốn, thấy không có cư sĩ Hoàng ở nhà, thì đi qua nhà của Chi Thư. Ngày thứ hai, cục công an bắt được hung thủ, Chi Thư là người chứa chấp tội phạm cũng bị bắt, phạt hết tám ngàn, còn phải ngồi tù một năm. Nếu như cư sĩ Hoàng ở nhà, hậu quả không cần nói cũng biết.

Còn có mấy lần là bản thân lão Hòa thượng gần với nguy hiểm, cuối cùng cũng là chuyển nguy thành an. Sau khi lão Hòa thượng vãng sanh, có lần pháp sư Diễn Cường nói với pháp sư Ấn Vinh: “Cô không biết những cửa ải mà Ngài đã trải qua! Phàm phu chúng ta đây cũng không nhìn ra ảo diệu của chân Phật đâu!”

Những điểm mà lão Hòa thượng Hải Hiền hơn người khác chính là lão thật, nghe lời, thật làm, vì vậy Ngài thành tựu rất nhanh. Dựa vào một câu Phật hiệu được lý nhất tâm bất loạn, cho nên điều gì Ngài cũng biết, nhưng mà Ngài không nói. Tại sao không nói? Không có ai nghe hiểu được, không có ai làm được giống Ngài. Vì vậy, Ngài hoàn toàn biểu diễn trong sinh hoạt thường ngày, người biết nhìn có thể nhìn thấy được, người không biết nhìn nói với Ngài cũng vô dụng, chỉ rước phiền phức cho chính mình.


 
hòa thượng hải hiền 5


TIỂU SỬ HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN:

Hòa thượng Hải Hiền (1900 – 2013), tục tánh Văn, tên Xuyên Hiền, tự Thanh Tuyển, quê quán trấn Thiếu Bái Tự, huyện Đường Hà, thành phố Nam Dương, tây nam tỉnh Hà Nam ngày nay, sinh ngày 19 tháng 8 (năm 1900) năm Quang Tự 26 cuối đời nhà Thanh. Ba mẹ và ông bà nội của Hòa thượng Hải Hiền đều là đệ tử Phật kiền thành, truyền thống gia đình vừa làm ruộng vừa dạy học, thích làm việc thiện, hay bố thí, được đồng hương gọi là đại thiện nhân. Hòa thượng Hải Hiền bản tánh thành thật chất phác, túc căn sâu dày, từ bé ăn chay theo mẹ, khi còn bé đã nổi tiếng trong thôn về hạnh hiếu.

 
hoa thuong hai hien tu tai vang sanh


Năm 1920, Hòa thượng Hải Hiền 20 tuổi, tại Thiền tự Vân Đài trên đỉnh Thái Bạch núi Đồng Bách, nằm ở nơi giao tiếp Hà Nam và Hồ Bắc, xuất gia với lão Hòa thượng Truyền Giới. Lão Hòa thượng Truyền Giới xuống tóc cho Ngài, ban cho Pháp danh là Hải Hiền, tự Tánh Thành. Lúc 23 tuổi, đến chùa Vinh Bảo ở Hồ Bắc thọ cụ túc giới (Tỳ kheo giới). Hòa thượng Hải Hiền từ năm 20 tuổi xuất gia đến 81 tuổi trước khi đến chùa Lai Phật thường trú, liên tục sống trên núi Đồng Bách. Bấy giờ do đường núi gập ghềnh, chùa chiền lại xa xôi, nơi hẻo lánh ít người đến, cho nên chùa chiền rất ít có sự cúng dường của cư sĩ và bá tánh, sinh sống hoàn toàn dựa vào bản thân lao động cày cấy.

 
lao hoa thuong hai hien 112 tuoi


Sau khi xuất gia, Hòa thượng Hải Hiền trước sau thường trú ở chùa Phổ Hóa, chùa Vân Đài, chùa Tháp Viện trên núi Đồng Bách, năm 1976 sau khi “Văn Cách” kết thúc, nhiều vị cư sĩ nghênh thỉnh Ngài đến chùa Lai Phật huyện Xã Kỳ ở dưới núi chủ trì chánh pháp, khoảng năm 1981, Hòa thượng Hải Hiền thường trú chùa Lai Phật. Ngày 17 tháng 1 năm 2013, mùng 6 tháng chạp năm Nhâm Thìn, lão hòa thượng Hải Hiền 112 tuổi thân không đau bệnh, an tường thị tịch.

MỤC LỤC:

CHƯƠNG 1: TRƯỚC KHI XUẤT GIA (TRANG 3)
CHƯƠNG 2: XUẤT GIA (TRANG 11)
CHƯƠNG 3: HIẾU THÂN (TRANG 13)
CHƯƠNG 4: PHỤNG SỰ SƯ TRƯỞNG (TRANG 16)
CHƯƠNG 5: NHỮNG NĂM TRÊN NÚI ĐỒNG BÁCH (TRANG 21)
CHƯƠNG 6: KẾT LÔ CỘNG TU (TRANG 27)
CHƯƠNG 7: MẪU THÂN VÃNG SANH (TRANG 36)
CHƯƠNG 8: LÀM ĐỘI TRƯỞNG ĐỘI SẢN XUẤT (TRANG 41)
CHƯƠNG 9: GIÁNG PHỤC ĐẠI NGƯU (TRANG 45)
CHƯƠNG 10: LÃO HÒA THƯỢNG VÀ MỘT CON MÃNG XÀ (TRANG 47)
CHƯƠNG 11: CÂU CHUYỆN GIỮA LÃO HÒA THƯỢNG VÀ SÓI (TRANG 50)
CHƯƠNG 12: LAI PHẬT CỔ TỰ (TRANG 53)
CHƯƠNG 13: MỘT NGÀY KHÔNG LÀM, MỘT NGÀY KHÔNG ĂN (TRANG 65)
CHƯƠNG 14: CÁI GÌ CŨNG BẢO NGƯỜI HẦU HẠ, THẾ THÌ THỤT LÙI RỒI (TRANG 72)
CHƯƠNG 15: CÓ THỂ CHỊU KHỔ, MỚI CÓ THỂ HẾT KHỔ (78)
CHƯƠNG 16: THÍCH LÀM VIỆC THIỆN (TRANG 82)
CHƯƠNG 17: NHẶT RAU KHÔNG VỨT PHẦN CÒN NON, HƠN HẲN TỤNG KINH TẠNG (TRANG 89)
CHƯƠNG 18: CÚNG DƯỜNG A LA HÁN (TRANG 98)
CHƯƠNG 19: TRÍ TUỆ CỦA LÃO HÒA THƯỢNG (TRANG 104)
CHƯƠNG 20: ĐƯỜNG THÁI TÔNG TÍCH PHƯỚC (TRANG 106)
CHƯƠNG 21: TRÌ GIỚI TINH NGHIÊM (TRANG 112)
CHƯƠNG 22: NHẪN GIẢ TỰ AN (TRANG 120)
CHƯƠNG 23: ÔN HÒA HẬU ĐẠO (TRANG 126)
CHƯƠNG 24: KHIÊM TỐN CUNG KÍNH (TRANG 141)
CHƯƠNG 25: TÔI KHÔNG HỌC QUA BẤT CỨ THỨ GÌ CHỈ NIỆM A DI ĐÀ PHẬT (TRANG 146)
CHƯƠNG 26: CÂU CHUYỆN CỦA LÃO ĐỨC HÒA THƯỢNG (TRANG 151)
CHƯƠNG 27: KHI LÀM VIỆC KHÔNG LÀM LỠ NIỆM PHẬT (TRANG 156)
CHƯƠNG 28: TRONG TÂM CÓ PHẬT LÀM GÌ CŨNG KHÔNG MỆT (TRANG 159)
CHƯƠNG 29: PHÁP MÔN NIỆM PHẬT (TRANG 163)
CHƯƠNG 30: PHƯƠNG PHÁP TU HỌC CỦA TỊNH TÔNG HỌC HỘI (TRANG 169)
CHƯƠNG 31: CẢNH GIỚI NIỆM PHẬT CỦA LÃO HÒA THƯỢNG (TRANG 177)
CHƯƠNG 32: LẠY PHẬT PHẢI LẠY RA TỰ TÁNH (TRANG 184)
CHƯƠNG 33: CHĂM CHỈ NIỆM (TRANG 187)
CHƯƠNG 34: LÃO HÒA THƯỢNG VÀ ĐỆ TỬ CỦA NGÀI (TRANG 194)
CHƯƠNG 35: ĐỀ HUỀ GIÁO GIỚI ĐỐI VỚI HẬU BỐI (TRANG 210)
CHƯƠNG 36: TÚI PHÂN BÓN CHE MƯA (TRANG 214)
CHƯƠNG 37: TRONG THANH TAO CÓ VI DIỆU (TRANG 217)
CHƯƠNG 38: CUỘC SỐNG CỦA GIỚI ĐỊNH TUỆ (TRANG 223)
CHƯƠNG 39: LÃO PHẬT GIA ĐỂ TÔI Ở THẾ GIAN BIỂU PHÁP (TRANG 227)
CHƯƠNG 40: TRỢ NIỆM KHÔNG ĐÁNG TIN CẬY (TRANG 231)
CHƯƠNG 41: DỰ TRI (TRANG 234)
CHƯƠNG 42: LỜI DẶN DÒ CUỐI CÙNG (TRANG 239)
CHƯƠNG 43: 92 NĂM THIỆN THỦY THIỆN CHUNG (TRANG 242)
CHƯƠNG 44: THOẠI TƯỚNG VÃNG SANH (TRANG 246)
CHƯƠNG 45: AN TANG TẠI CHÙA LAI PHẬT (TRANG 248)
CHƯƠNG 46: BIỂU PHÁP CỦA HÒA THƯỢNG HẢI HIỀN (TRANG 250)
CHƯƠNG 47: BIỂU PHÁP CUỐI CÙNG (TRANG 255)
CHƯƠNG 48: NẾU MUỐN PHẬT PHÁP HUNG, DUY CHỈ CÓ TANG KHEN TANG (TRANG 258)
CHƯƠNG PHỤ LỤC: NHỤC THÂN BỒ TÁT PHÁP SƯ HẢI KHÁNH (TRANG 261)


 
thông tin cuối bài viết
 
thông tin new 2
     

 

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây